| 释义 |
mượn cớ | | | | | | | 假托; 推托 <借故拒绝。> | | | | 借端 <借口某件事。> | | | | mượn cớ sinh sự. | | | 借端生事。 | | | | 借故 <借口某种原因。> | | | | anh ấy không muốn tiếp tục nói chuyện với họ, liền mượn cớ bỏ đi rồi. | | | 他不原意再跟他们谈下去, 就借故走了。 借口 <以(某事)为理由(非真正的理由)。> | | | | 口实 <可以利用的借口。> | | | | 凭陵 <凭借。> | | | | 托词; 托辞 <找借口。> | | | | mượn cớ không đến | | | 托故不来。 | | | | 托故 <借口某种原因。> |
|